Bài thơ “Người yêu” của nhà thơ Huy Tưởng – Thica.net

http://www.thica.net/2015/08/18/nguoi-yeu/

Advertisements

LA POTENZA DELL’IMMAGINE – René Maltete

xem

Sourtoe Cocktail Club

rene maltete (23)
René Maltête è stato un grande fotografo francese, straordinario per il suo fine umorismo, in cui l’ironia delicata e mai banale faceva da filo conduttore a tutta la sua produzione. Spesso nell’immagine si nasconde sempre un retrogusto divertente che dovrebbe essere l’essenza della nostra vita: osservarla in modo tale da farci sorridere, perché esiste troppa tragedia sventolata dai media di oggi, come se la “morte in diretta” fosse il pane per tener sveglia una generazione di gente morbosa. Ecco che le fotografie di questo grande artista (anche poeta tra l’altro) diventano a tutti gli effetti quel momento necessario per staccarci dai soliti piagnistei e abbandonarci a un’intelligente risata, che ci può solo far bene, che ci può solo far rivivere.

cliccate per credere

View original post 29 từ nữa

Thư cho bé sơ sinh …..Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc….

THƯ CHO BÉ SƠ SINH, nhạc Phạm Trọng Cầu, tiếng hát Thu Vàng

Thư cho bé sơ sinh

(thơ Đỗ Hồng Ngọc),

nhạc Phạm Trọng Cầu, tiếng hát Thu Vàng

Sau 1975, một hôm, nhạc sĩ Phạm Trọng Cầu chống nạng đến tìm tôi tại nhà nói là gặp “để tặng cho tác giả thơ” bài nhạc “Thư cho bé sơ sinh” mà anh đã phổ ngày còn ở trong tù, nhờ đọc được bài thơ này của tôi trên một tạp chí y học của bác sĩ Lương Phán (1973)! Anh nói anh viết bài này dành cho giọng hát Thái Thanh, nhưng bây giờ tình thế đã khác! Rồi anh hát thử tôi nghe với cái giọng ồ ề dễ thương của anh! Tôi rất cảm động. Và đó là lần đầu tiên chúng tôi quen nhau.

Bài thơ Thư cho bé sơ sinh tôi viết năm 1965, trong một đêm trực ở Bệnh viện Từ Dũ, sau một ca đỡ đẻ đầu tiên trong đời của một sinh viên y khoa thực tập. Hồi đó, phải học đến năm thứ ba y khoa chúng tôi mới được phép đỡ đẻ trên người. Mỗi sinh viên phải đỡ ít nhất 20 “ca” sanh thường, không bệnh lý. Tối tối, chúng tôi túc trực ở phòng nhận bệnh để “bắt ca”. Một hôm, tôi bắt được ca “4 cm”, nghĩa là ca mà cổ tử cung đã nở gần trọn, sắp sanh. Tôi đưa sản phụ lên phòng sanh, thăm khám, làm vệ sinh các thứ, theo dõi  cơn co tử cung, ghi chép cẩn thận vào hồ sơ bệnh án rồi ngồi bên trò chuyện cho sản phụ quên đau. Tôi nghĩ đến mẹ mình, đến những giọt mồ hôi của biết bao bà mẹ chờ sanh khác. Đến gần sáng thì cơn đau đã rột. Lúng túng một cách lành nghề, tôi cũng đã đỡ được ca đầu tiên mẹ tròn con vuông! Lòng lâng lâng tôi đẩy xe cho hai mẹ con về phòng, rồi viết bản “phúc trình”. Trời đã hửng sáng. Bên ngoài khung kính cửa phòng sanh, Sài Gòn tấp nập và hừng hực không khí ngột ngạt những ngày tháng này của năm 1965. Đột nhiên, một cảm xúc trào dâng, tôi viết liền một mạch ngay sau phần bệnh án một bài thơ nhỏ: Thư cho bé sơ sinh.

Sáng hôm sau, giáo sư Hoàng Ngọc Minh đọc bản phúc trình của tôi, gọi tôi vào rầy: “Đỡ đẻ không lo đỡ đẻ, lo làm thơ!”. Chẳng ngờ bài thơ viết vội trong đêm trực đã phổ biến nhanh  trong giới sinh viên và nữ hộ sinh thời đó. Không biết ai đã viết lên bảng đen! Bài thơ được đăng trên báo Tình Thương, rồi in lại trong tập thơ “Tình Người” của tôi, năm 1967.

Khoảng năm 1995 tôi có dịp làm việc với ba vị bác sĩ, là giảng viên của Trường Trung học Y tế tỉnh Phú Thọ ở miền Bắc lần đầu vào Saigon.  Trong lúc chuyện trò, có người tình cờ nhắc bài thơ “Thư cho bé sơ sinh” của tôi thời sinh viên thì thầy Nguyễn Hồng Hải, một trong ba vị bác sĩ đến từ Phú Thọ bỗng chồm lên, ôm lấy tôi, mừng rỡ: “Thế ra anh là tác giả bài thơ này đó ư?”. Rồi thầy đọc liền một mạch. Thầy nói gần 20 năm nay, năm nào dạy lớp nữ hộ sinh ở Phú Thọ, thầy đều đọc cho họ nghe bài thơ mà thầy không biết tác giả là ai, chỉ nói “khuyết danh” thôi.

Gần đây, tôi tình cờ phát hiện trên mạng, có một bản dịch sang tiếng Anh bài Thư cho bé sơ sinh của Phát (Phat’blog), một người không quen biết, với những lời bình thật sâu sắc! Rồi cô Diệu Hạnh Giao Trình ở Paris cũng đã dịch sang tiếng Pháp.

Phạm Trọng Cầu sinh ở Phnom-Penh 1935 và mất ở Tp. HCM (Saigon) 1998, tốt nghiệp nhạc viện Paris, còn có bút danh Phạm Trọng. Anh là tác giả của những ca khúc nổi tiếng như Trường làng tôi,  Mùa thu không trở lại: Em ra đi mùa thu/ Mùa thu không trở lại/ Em ra đi mùa thu/ Sương mờ giăng âm u…

Bài “Thư cho bé sơ sinh” gần đây cũng đã được nhạc sĩ Võ Tá Hân phổ nhạc và đưa lên youtube. Riêng bài nhạc Phạm Trong Cầu đến nay mới có ca sĩ Thu Vàng hát… “nháp”, với tiếng đàn guitar đệm đơn sơ. Theo Thu Vàng, bài hát không dễ thể hiện vì Phạm Trọng Cầu đã viết bằng nhiều điệu thức như một bài “hát kịch” tùy theo cảm xúc ở mỗi đoạn thơ…!

Thư cho bé sơ sinh

Khi em cất tiếng khóc chào đời
Anh đại diện đời chào em bằng nụ cười
Lớn lên nhớ đừng hỏi tại sao có kẻ cười người khóc
Trong cùng một cảnh ngộ nghe em

Anh nhỏ vào mắt em thứ thuốc màu nâu
Nói là để ngừa đau mắt
Ngay lúc đó em đã không nhìn đời qua mắt thực
Nhớ đừng hỏi vì sao đời tối đen

Khi anh cắt rún cho em
Anh đã xin lỗi chân thành rồi đó nhé
Vì từ nay em đã phải cô đơn
Em đã phải xa địa đàng lòng mẹ

 Em là gái là trai anh chẳng quan tâm
Nhưng khi em biết thẹn thùng
Sẽ biết thế nào là nước mắt trong đêm
Khi tình yêu tìm đến

Anh đã không quên buộc étiquette vào tay em
Em được dán nhãn hiệu từ giây phút đó
Nhớ đừng tự hỏi tôi là ai khi lớn khôn
Cũng đừng ngạc nhiên sao đời nhiều nhãn hiệu

Khi em mở mắt ngỡ ngàng nhìn anh
Anh cũng ngỡ ngàng nhìn qua khung kính cửa
Một ngày đã thức giấc với vội vàng, với hoang mang,
Với những danh từ đao to búa lớn
Để bịp lừa để đổ máu đó em

Thôi trân trọng chào em
Mời em nhập cuộc
Chúng mình cùng chung
Số phận
Con người…

Đỗ Hồng Ngọc ( Bv Từ Dũ, Saigon 1965)

Dưới đây là bản nhạc viết tay của Phạm Trọng Cầu (1973):

Thu cho be (PTC)

Và giọng hát Thu Vàng:

(Xin phép Thu Vàng cho phổ biến hạn chế nơi đây giữa bạn hè anh em).

Kyoto After Sunset: Nishiki Market, Pontocho, Kamogawa River

xem

life to reset

If you are a solo female traveler like me, I’m pretty sure that you will take every precaution there is to ensure your safety no matter where you are.  It can be via educating yourself on the country you are planning to visit, maybe joining a tour instead of exploring places on your own or can be as simple as thinking twice on going out at night at an unfamiliar city.

Kyoto or let’s just say Japan in general is a relatively safe place to visit on both daytime and night time. Even after whole day of sightseeing, when all you want to do is just crawl in bed and rest your tired legs, the city street lamps, the crowd at Shijo Street and lovers sitting along the Kamogawa River are hypnotizing enough that will give you that sudden boost of energy to get up, picked that camera and continue…

View original post 224 từ nữa