Con chim hót trong vườn tôi

xem

Long nhong

 trinhcongson

Vào một buổi trưa nắng oi ả, tôi nằm không thể nào ngủ được, một bên tai cái quạt con cóc kêu lọc xọc, bên tai kia là tiếng nhạc rền rĩ vang lên từ nhà hàng xóm xa lắc lơ. Trời nóng, nhạc da diết, đó là thứ một đứa trẻ con không bao giờ chịu được. Bỗng “Gọi nắng trên vai em gầy……” vang lên đầy da diết giữa trưa vắng. Tôi lắng nghe chăm chú, chậm rãi, tiếng nhạc leo lắt từ xa, làm tôi quên cả cái nóng nực, cả cái cảm giác khó chịu ban đầu. Năm ấy tôi học lớp 3, lần đầu tiên được nghe Hạ trắng. Lô Thủy với tiếng hát êm dày của mình đã mở cánh cửa đưa tôi vào khu vườn bí mật ấy. Khu vườn của Trịnh.

Với nhiều người, Trịnh đưa họ về trong những phố…

View original post 823 more words

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s