Tho NGUYEN MAN NHIEN

bài thơ nhặt từ vỏ bao thuốc lá

tranh: tôn thất anh

tranh: tôn thất anh

 

 

 

thơ tôi

giống như một phiên bản lậu

bạn sẽ tìm thấy nó tại cửa nhà buổi sáng

với các bức ảnh chụp dán vào

và những dòng chữ quên dấu chấm câu

có mùi như đất

 

bài thơ nhảy múa dưới gan bàn chân

các rung động âm nhạc trở thành vần điệu phong phú

và những từ ngữ

chỉ đơn giản là khoảng trống

để cơn gió đi vòng quanh

trong tiếng rền rỉ của máy bay phản lực

 

bên dưới bầu trời trống hoác ngọn lửa rách

bài thơ là những mảnh ám ảnh

một bản vá bất ngờ của màu xanh

một chiếc xe chở nghi lễ của mình

tắm rửa bằng mùi hương cống rãnh

một cảm giác về cái đẹp

mạnh mẽ và không thể phá hủy

 

bên dưới những gầm cầu ngập ngụa

bóng tối đô thị với các tòa nhà cao chót vót

máu đang chảy ở đó

cho dù chúng ta ngủ hoặc chết

giữa sự im lặng và thờ ơ

nơi ngôn ngữ bị bỏ đói

thơ trở thành giọng nói tường thuật

 

bay đi từ bản năng của côn trùng

bài thơ mất tích trong đám lá cháy nâu

như những con bướm đêm bước xuống

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s