Không bao giờ là quá muộn để bắt đầu

Hi

Tumivn.com

Hôm nay tôi bay về Huế thăm ba mẹ, được về lại mái nhà của mình thật thân quen, và được ngồi trò chuyện với ba mẹ như những năm tháng trước đây, cảm giác đó thật là tuyệt vời. Ba mẹ tôi đều đã nghỉ hưu, sống cuộc sống nhàn tản, thanh bình. Ba tôi vẫn tiếp tục với niềm đam mê về môi trường và xúc tiến đầu tư của mình, còn mẹ tôi bắt đầu với những sở thích bà phải bỏ dở khi còn ở tuổi thiếu thời bởi lý do này hoặc lý do khác. Mẹ tôi bắt đầu học vẽ và tập vẽ như một đứa trẻ con với từng cuốn số tay nhỏ. Bà đem cho tôi xem những tập hình vẽ mà bà đã luyện tập trong suốt một tháng qua và tôi thực sự bất ngờ về những gì mà bà…

View original post 554 more words

Cái đẹp tuyên xưng giữa xã hội bất an

Xem

Lam Điền

Bộ ba tác phẩm của Đoàn Minh Phượng vừa ra mắt bạn đọc cả nước – Ảnh: L.ĐIỀN

Nhà văn Đoàn Minh Phượng vừa trở lại với bạn đọc bằng bộ ba tác phẩm in cùng lượt: ngoài hai quyển tái bản: Và khi tro bụi với Tiếng Kiều đồng vọng, tiểu thuyết mới Đốt cỏ ngày đồng gây ấn tượng bởi hàm súc, đẹp, và đa nghĩa.

Thế giới tiểu thuyết của Đoàn Minh Phượng trong Đốt cỏ ngày đồng khởi từ cái đẹp. Người nghệ sĩ đi tìm cái đẹp để làm ra tác phẩm cũng như thêm một lần làm sinh sôi cái đẹp cho đời.

Thế giới của cái đẹp, cho dù qua cảm nhận từ tâm hồn người nghệ sĩ hay chỉ là những thu xếp cho cuộc sống riêng tư của mình, là một chuỗi những thao tác có tính độc đáo, đơn…

View original post 729 more words

Attitude – Skill – Knowledge

xem

WHOLESOME HAPPINESS

Thú thật, cô Nguyên khi còn nhỏ (và đến bây giờ) là một đứa rất ham chơi: đọc truyện tranh truyện kiếm hiệp, thần tượng Kpop idol, mê đánh đàn guitar, nghiện vẽ màu nước và muôn thứ trên đời. Cái thuở đó, bố mẹ cứ suốt ngày than thở là:
“Lấy sách vở ra mà học đi con” hay “Con ơi ngồi vào bàn mà học đi”

Mà ô hay, việc học lại chả ai chỉ bày là phải như thế nào, làm đứa trẻ là mình thời đó cứ nghĩ rằng mài đũng quần trên ghế năm mười tiếng ấy chắc là sự học. Mãi sau này khi tham gia khoá học đào tạo cho giáo viên, mới vỡ lẽ ra cái sự học là việc tiếp thu và rèn luyện cả 3 yếu tố trong mô hình ASK:
– (A)ttitudes – thái độ: cách nhìn nhận về…

View original post 378 more words

xem

ĐÁP LẠI COVID-19 BẰNG TUỆ TỈNH THỨC (PHẦN 3)DO HUU CHI·SATURDAY, APRIL 18, 2020·READING TIME: 22 MINUTESPhỏng vấn Thiền Sư Sayadaw U Tejaniya
Ngày 5 tháng Tư, 2020

Lời người dịch: Thiền Sư Sayadaw U Tejaniya, mà đám thiền sinh Việt Nam hay gọi láo với nhau là Sư Ú, là một trong những – nếu không phải chính là – vị thiền sư độc đáo nhất xứ Phật Miến Điện. Tập thiền từ nhỏ nhưng không xuất gia, mà sống cuộc đời trần tục của một thanh niên phá làng phá xóm, xì ke ma túy, rồi lập gia đình, rồi miễn cưỡng gánh vác sự nghiệp kinh doanh của cha, rồi lên bờ xuống ruộng vì trầm cảm, rồi nhờ thiền mà làm chủ được tâm mình, rồi một ngày đẹp giời bỗng được sư phụ Shwe Oo Min trao cho y bát, trở thành người tiếp nối một dòng thiền chính thống tiếng tăm, dạy thiền ở một trong những trường thiền nổi tiếng nhất Myanmar, nhưng lại sử dụng những phương pháp và cách tiếp cận mới mẻ và sáng tạo bậc nhất, phá vỡ mọi quy tắc truyền thống mà Ngài cho là rườm rà không cần thiết, để giữ lại cái tinh túy cốt lõi của Vipassana. Nhờ duyên lành, tôi may mắn được học thiền với Thầy một thời gian ngắn vào cuối năm ngoái. Lúc ngồi trình Pháp và chứng kiến các câu trả lời dí dỏm của Thầy khiến thiền sinh cười rần rần, cũng là lúc tôi bàng hoàng sung sướng nhận ra, đây rồi, cuối cùng mình cũng tìm được một bậc thầy thông tuệ, từ bi, hài hước mà lại còn sống! Sư Ú sống với căn bệnh ung thư mà cứ như người ta sống với cái mụn nhỏ xíu. Dù mệt hay đau, lúc nào cũng thấy Thầy tỏa ra loại năng lượng “bình thường thôi mà, làm gì căng” khiến học trò vừa kính phục, vừa yên tâm, lại còn như được tiếp thêm năng lượng. Bài phỏng vấn dưới đây được các học trò của Thầy, Doug McGill và Ma Thet, phối hợp thực hiện. Bản dịch Việt của Đỗ Hữu Chí.

Xem Phần 1Phần 2Hỏi: Tại sao chúng ta nên duy trì tâm tỉnh thức liên tục khi làm những việc thường nhật như ra khỏi giường, đánh răng, chú ý xem chân nào bước ra cửa trước, tay nào chui vào trong áo trước, vân vân?Đáp: Chú ý tới chi tiết là địa hạt của trí tuệ. Đó là lý do tại sao chúng ta nên luyện tập chú ý tới chi tiết. Chỉ khi tâm được rèn luyện để nhìn mọi vật ở mức độ chi tiết, thì nó mới có thể nhìn đúng nguyên nhân và kết quả, và nhìn rõ cách mọi sự tiếp nối nhau, như là những suy nghĩ và hành động nào đưa đến các trạng thái tâm lành mạnh. Chỉ có tâm được rèn luyện theo cách này mới có thể nhìn thấy các mẫu thói quen (habitual patterns) của thân và tâm, và bằng cách này luyện cho chính nó không làm theo thói quen một cách vô thức, thay vào đó biết lựa chọn một cách trí tuệ.Chẳng hạn, tâm luôn luôn tính trước. Bạn có thể thấy điều này khi tâm đang hoạt động. Bất kể bạn làm gì, dù là những hành động đơn giản nhất, tâm luôn lên kế hoạch và khởi lên các ý định. Khi mặc áo thun, tâm ý khởi lên rằng hãy cho tay này vào trước, rồi đến tay kia, và cứ thế tiếp tục.Khi tôi bắt đầu để ý thấy tâm luôn luôn tính trước, tôi đã thấy rằng nếu có gì đó ở bên trái tôi, tôi có thể lựa chọn dùng tay trái của tôi để cầm nó lên, thay vì dùng tay của phải tôi theo thói quen. Bằng cách này, tôi có thể thấy rõ là tâm luôn tính trước những giải pháp hoàn toàn theo thói quen, và không phải lúc nào nó cũng đưa ra giải pháp tốt hoặc có lợi nhất tại thời điểm đó.Tuy nhiên, khi tôi có thể nhìn thấy tâm ý theo cách này, tôi có thể chọn một cách có ý thức việc hành động hoặc không hành động trong từng trường hợp cụ thể. Tôi có thể chọn hành động nào tốt hoặc dễ dàng nhất. Theo cách đó, tôi tránh được việc hành động hoàn toàn theo thói quen, luôn luôn chỉ làm một việc lặp lại, cho dù nó dẫn tới đau khổ.Lựa chọn cũng là một địa hạt của trí tuệ. Khi chúng ta không có ý thức, mọi ý định, suy nghĩ, lời nói và hành động bị điều khiển bởi các tâm uế tạp (defilements) tham, sân, si. Hầu hết đều là si bởi vì mọi thứ đều vận hành tự động. Si là ông chủ. Khi chúng ta luyện cho tâm chú ý đến từng việc chúng ta đang làm, rồi đến việc chúng ta sắp làm, chúng ta đang luyện cho tâm quan sát chi tiết. Chúng ta đang trao cho tâm ý thức, và ý thức có khả năng lựa chọn. Khi có lựa chọn, thì tâm không còn vận hành tự động nữa.Hỏi: Việc ý thức rằng mình có lựa chọn mang ý nghĩa thực tiễn như thế nào trong những giai đoạn như thế này?Đáp: Với bản thân mình, tôi đã trở nên ý thức hơn rất nhiều về việc tôi đã đưa tay lên chạm lên mặt mình, không vì lý do gì cả, thường xuyên đến mức nào. Bạn phải thực sự rất tỉnh táo để không chạm vào mặt bạn – rất khó đấy! Và khi bạn để ý đến điều đó, bạn bắt đầu có ý thức về tâm ý khởi lên trước khi bạn chạm vào mặt mình. Một khi bạn đã bắt đầu tỉnh thức ở mức độ này – tức là mức độ của tâm ý trước khi một hành động xảy ra – thì bạn có thể dừng hành động đó nếu bạn muốn. Nếu bạn có thể nhận biết được tâm ý muốn chạm lên mặt, tức là bạn có khả năng lựa chọn việc không làm điều đó, vốn có thể là một hành vi cứu mạng trong thời điểm hiện tại.Hỏi: Sợ hãi có vẻ như làm tăng mức độ của tỉnh thức. Ví dụ, việc sợ chạm tay lên mặt có thể khiến lây nhiễm coronavirus có vẻ như làm tăng khả năng ý thức của tôi về ý định chạm tay lên mặt trước khi tôi làm việc đó.Đáp: Chúng ta phải rất cẩn thận khi để cho sợ hãi trở thành động lực của bất kỳ suy nghĩ hay hành động nào. Tâm không lành mạnh (the unwholesome mind) không bao giờ nên dẫn đường. Nếu sợ hãi khởi lên, bạn có thể quan sát sợ hãi. Nhưng đừng để nó dẫn đường, vì tâm uế tạp này sẽ luôn kéo theo tâm uế tạp khác. Chẳng hạn, nếu bạn để cho sợ hãi dẫn đường, nó sẽ nhanh chóng kéo theo các tâm uế tạp khác như giận dữ, lo lắng, bồn chồn, buồn bã, hoặc trầm cảm.Thay vào đó, bạn có thể chọn làm tăng mức độ tỉnh thức của mình bằng một hiểu biết rõ ràng, tỉnh táo và khách quan về sự cần thiết không chạm tay lên mặt.Hỏi: Đây là câu hỏi của một thiền sinh đang luyện tập ở nhà: “Tôi chia sẻ không gian với người yêu của tôi, và chúng tôi ở bên cạnh nhau nhiều hơn hẳn trước đây. Chúng tôi đều thực hành Chánh Pháp, nhưng ở bên cạnh nhau quá nhiều thật là căng thẳng, giống như là chúng tôi đang thở vào cổ nhau vậy. Thầy có lời khuyên nào cho một người đang sống quá gần với người yêu trong thời gian cách ly này?Đáp: Lý do mà bạn cảm thấy như thế là vì bạn đang nghĩ đến người kia, và bạn đang theo dõi người kia. Sự chú ý của bạn đang hoàn toàn ở bên ngoài bạn. Trong thời điểm như thế này chúng ta sẽ ở trong các khu vực cách ly cùng với người khác. Nếu chúng ta không đủ trí tuệ, chúng ta sẽ để ý thấy nhiều thứ về họ và chúng ta sẽ nghĩ về họ. Nếu chúng ta không khôn ngoan, điều này sẽ gây ra nhiều vấn đề.Đây là thời điểm mà việc giữ cho tâm bạn hướng vào bên trong là hết sức quan trọng. Đừng có làm rộn lên. Đừng chỉ cách ly cơ thể bạn, cách ly cả tâm bạn nữa. Giữ nó bên trong bạn, đừng để nó lang thang bên ngoài và bắt đầu phán xét và nghĩ về người khác.Nếu cả bạn và người yêu của bạn đều thiền, hãy chia ra ai làm việc nấy và giữ cho tâm hướng vào bên trong. Hãy thực hành phần của bạn và bạn sẽ không có vấn đề gì cả. Mọi thứ đều sẽ được sắp xếp hài hòa và sẽ tốt hơn nhiều nếu cả hai bạn đều thực hành và tập trung sự chú ý vào bản thân mình. Sau một thời gian, khi ý thức và định đã trở nên mạnh hơn, một cách tự nhiên tâm sẽ trở nên quân bình và tâm từ (metta) sẽ tự phát khởi lên vì tâm đang vững vàng và tĩnh lặng.Ngoài ra, bạn và người yêu của bạn đang cảm thấy căng thẳng vì bạn đang không đối diện với sự căng thẳng ngay tại khoảnh khắc mà bạn nhận biết nó. Ngay khi bạn nhận biết sự căng thẳng bạn nên dừng việc nhìn ra bên ngoài bạn. Bạn nên nhìn vào sự căng thẳng bên trong tâm bạn và ngay lập tức xóa bỏ nó trước khi bạn làm bất kỳ điều gì – trước khi bạn nói, trước khi bạn nghĩ, trước khi bạn hành động.Hỏi: Làm sao để có thể xóa bỏ sự căng thẳng trong tâm?Đáp: Bằng cách quan sát nó liên tục và không nghĩ gì cả. Đó là Vipassana căn bản nhất!Hỏi: Đây là một câu hỏi khác từ một thiền sinh đang luyện tập tại nhà: “Làm sao để tôi thực hành với cảm giác cô đơn đến từ việc sống một mình trong giai đoạn phong tỏa?”Đáp: Một lần nữa vấn đề nằm ở suy nghĩ. Bạn đang nghĩ “Tôi cô đơn quá,” “Tôi chỉ có một mình,” “Tôi cảm thấy thế này” và “Tôi cảm thấy thế kia”. Tất cả những ý nghĩ đó chính là vấn đề. Nếu bạn ý thức về các hành động của mình suốt cả ngày, tâm bạn sẽ đạt định (samadhi) và bạn sẽ cảm thấy hưng phấn. Bạn sẽ thấy vui và bạn sẽ không nghĩ. Suy nghĩ chính là thứ đã cung cấp từ khóa “cô đơn”. Nếu bạn ý thức, nếu bạn hòa nhịp với thực tại, sẽ không có cô đơn vì luôn luôn có hai – có tâm tỉnh thức và có đối tượng. Bạn chẳng bao giờ cô đơn cả.Hỏi: Câu hỏi từ một thiền sinh khác: “Tôi đang trong giai đoạn thất nghiệp và khả năng có việc của tôi có vẻ như là tuyệt vọng rồi. Tôi có gia đình phải chu cấp và con cái phải cho đi học. Tôi vẫn đang thực hành tỉnh thức nhưng tôi thường xuyên không ngủ được do lo lắng và sợ hãi. Làm sao tôi có thể đối diện với những thứ này bằng trí tuệ và tâm quân bình?”Đáp: Vấn đề, một lần nữa, bắt nguồn từ suy nghĩ. Nó đến từ việc nhắc đi nhắc lại vấn đề trong tâm. Đó chính là nguyên nhân gây ra lo lắng. Hãy nghĩ đến điều tệ hại nhất có thể xảy ra – rằng bạn không có tiền, không có thức ăn. Bạn có thể làm gì? Thay vì lo lắng về nó, hãy biết rằng trong mọi thời điểm điều duy nhất bạn có thể làm là bất cứ gì trong khả năng của bạn. Bạn có thể hỏi xin ai đó đồ ăn. Thế giới này đâu đến nỗi thiếu người tốt.Thay vì quanh quẩn trong sợ hãi và lo lắng, điều quan trọng nhất bạn cần hỏi chính mình là: “Điều tôi có thể làm bây giờ là gì?” Thật vô ích khi nghĩ đến một số điều nhất định. Nếu bọn trẻ không thể đến trường được, chẳng có nghĩa lý gì khi nghĩ đến việc đó bây giờ. Bạn có thể làm gì được ngay bây giờ. Một trong số đó là bạn có thể thực hành việc giữ cho tâm bạn ở trạng thái tốt. Xử lý từng việc xảy ra theo từng trường hợp cụ thể. Duy trì tâm của bạn ở trạng thái tốt nhất có thể.Bản thân tôi chưa từng ở trong một tình huống như thế. Nhưng cha của bạn tôi từng bị trầm cảm rất nặng và ông ấy đã cố gắng rất nhiều, hai lần, để vượt qua bệnh trầm cảm của mình và tiếp tục chu cấp cho gia đình. Nhưng lần cuối cùng ông ấy rơi vào trầm cảm, ông đã không thể gượng dậy nữa, và ông quyết định bỏ cuộc.Ông ấy chỉ ở nhà thôi và chẳng làm gì nữa cả. Khi nguồn chu cấp của gia đình dần cạn kiệt, mọi người trong nhà vốn trước đây không làm gì mà chỉ dựa vào ông ấy, bây giờ bắt đầu đứng dậy và làm tất cả những gì họ có thể để sinh tồn. Ông ấy vẫn cứ trầm cảm, nhưng họ đã sống sót.Hỏi: Xử lý trạng thái tâm lo lắng một cách khéo léo có vẻ như rất quan trọng trong thời điểm hiện tại.Đáp: Lo lắng hoàn toàn vô dụng. Nó không bao giờ giải quyết được vấn đề. Lo lắng luôn là một trạng thái tâm lấy đi của bạn sức sáng tạo, sức bật, và khả năng nhìn mọi điều khác đi và cởi mở hơn. Vì thế, hãy dừng các suy nghĩ lo lắng của bạn lại. Dừng chúng lại ngay trên đường đi của chúng và hướng tâm bạn vào một điều gì đó khác.Không có thứ gọi là “ngõ cụt”. Luôn luôn có rất nhiều con đường khác nhau để di chuyển.Điều mà lo lắng làm chỉ là chốt chặn mọi ngả đường. Nó nói, “Ồ, điều này là không thể, điều kia là không thể.” Lo lắng chỉ biết nghĩ về những gì không thể, và nó chỉ cho bạn đúng một khả năng, vốn là thứ bạn không muốn. Nó không muốn chấp nhận bất kỳ điều gì khác. Nó là một trạng thái tâm tự-đánh bại mình, vì thế đừng khuyến khích nó, và đừng tin vào những ý nghĩ đến từ trạng thái tâm lo lắng.Hỏi: Một số chuyên gia nói rằng khoảng 70% dân số sớm muộn gì cũng sẽ mắc Covid-19. Chúng ta nên thực hành như thế nào nếu chúng ta dính bệnh, hoặc nếu chúng ta sắp chết?Đáp: Vấn đề không bao giờ nằm ở chỗ làm sao để thực hành “nếu điều này xảy ra hoặc điều kia xảy ra.” Vấn đề luôn luôn là, “Tôi thực hành như thế nào ngay bây giờ?” Đó là cách mà bạn luôn luôn thực hành. Sau thời điểm tôi bị chẩn đoán ung thư vào năm 2018, tôi đã không thực hành khác đi chút nào so với trước đó. Bất kỳ điều gì tới, tôi vẫn đang thực hành. Mọi điều diễn ra tốt đẹp, tôi vẫn đang thực hành. Mọi điều xấu đi, tôi vẫn thực hành, luôn theo cùng một cách. Cách thực hành không bao giờ thay đổi.Hỏi: Câu hỏi cuối cùng của thiền sinh: “Con trai tôi đã mất gần đây sau hai năm rưỡi bị ung thư. Nó đã rất dũng cảm và biết phải làm gì trong thời điểm khủng hoảng. Tôi có cảm giác con trai tôi đang hỗ trợ sự chuyển hóa của thế giới này. Có phải những thực thể như con trai tôi đang giúp đỡ nhân loại từ một thế giới vô hình hay không?”Đáp: Đừng nghĩ về các thực thể ở một thế giới khác. Hãy hướng vào bên trong bạn. Bạn không cần phải tin rằng những thực thể vô hình đang tác động tới bạn.Khi con trai bạn còn sống, nó đã thể hiện là một tấm gương tuyệt vời về một tâm trí lành mạnh, với góc nhìn đúng đắn, thái độ đúng đắn, sức mạnh và lòng dũng cảm.Bởi vì bạn đã chứng kiến điều này có tác động mạnh mẽ đối với nó và mọi người xung quanh nó, bạn đã hấp thụ một phần sức mạnh từ tấm gương của con trai bạn. Tất cả những điều đó vẫn còn dồi dào ở bên trong bạn, ngay trong thời điểm hiện tại. Hãy để ý đến điều đó. Nó hiện diện ở đây để được quan sát ngay bây giờ.Có một câu chuyện gần đây về một bà cụ 86 tuổi ở Ý, bà nói “Đừng đặt tôi vào máy thở. Tôi đã sống một cuộc đời đẹp rồi. Tôi hài lòng với nó và tôi muốn người khác cũng có cơ hội để sống một cuộc đời đẹp.” Chuyện này đưa chúng ta về lúc ban đầu, khi tôi nói rằng nếu bạn biết làm thế nào để có một thái độ đúng, và bạn không kỳ vọng vào kết quả, thì bạn sẽ sống đúng đắn.Điều quan trọng cần được nhìn thấy là tâm thức của một người như con trai bạn, vốn rất hữu ích cho những người khác. Không chỉ cho chính người ấy mà còn cho những người xung quanh họ nữa. Bài học nằm ở đó. Không phải là chuyện các thực thể vô hình đang dẫn đường cho thế giới. Mà là một tấm gương chúng ta có thể nhìn thấy. Chính phẩm chất của những tâm thức mà chúng ta có thể nhìn thấy – những tâm thức lành mạnh và tích cực –mới là điều đang giúp đỡ chúng ta ở thời điểm hiện tại.(KẾT THÚC PHỎNG VẤN)Bản tiếng Anh

Gửi người có liên quan. Bỏ cái ko vui đi ha. Mình nên làm những gì vui vui như đứng giữa highway coi xe đi qua đi lợi. MINH DZU 2015